Thơ tình hay về Sài Gòn

0

BÀI THƠ: YÊU QUÁ SÀI GÒN ƠI

Tác giả: Trung Hưng

Mấy hôm nay Sài Gòn thật khác
Không nắng mưa như mọi bận em à
Mù sương giăng buồn thiu thỉu vườn hoa
Nhưng ngặt nỗi vẫn chan hoà cái nóng
Em hẳn biết đông Sài Gòn không lạnh lắm
Chỉ thoáng âm mu mây xám chợt về
Và con phố vẫn bộn bề tấp nập
Dù ban ngày hay đến tận đêm khuya
Sài Gòn nơi này đẹp đến nỗi say mê
Cái đẹp của bàn tay con người sáng tạo
Đêm Sài Gòn, đêm lung linh huyền ảo
Ánh điện rực trời, nhấp nháy khắp mọi nơi
Chẳng bao giờ Sài Gòn thấy nghỉ ngơi
Như sức trẻ luôn tràn trề nhựa sống
Người Sài Gòn những con người năng động
Hừng hực đầu tàu kéo cả nước đi lên
Đến với Sài Gòn sẽ thấy rất ngạc nhiên
So với tỉnh thành Sài Gòn chừng bé lắm
Nhưng vòng tay Sài Gòn luôn mở rộng
Chào đón mọi miền đến lập nghiệp an cư
Người Sài Gòn lòng nhân ái có dư
Gặp kẻ khó khăn chẳng ngần ngừ giúp đỡ
Dẫu có bị lừa cũng chỉ cười vỡ lỡ
Chẳng toan tính nhiều chẳng nghĩ chuyện hơn thua
Đất Sài Gòn thay đổi chỉ nắng mưa
Không có bốn mùa nên tính tình đơn giản
Đất Sài Gòn đêm tình nhân lãng mạn
Nên đến bây giờ vẫn yêu lắm nàng ơi
Sài Gòn muôn đời ngự trị trái tim tôi
Rừng rực dạt dào hôn Sài Gòn nóng bỏng
Vòng tay ôm chẳng bao giờ nới lỏng
Yêu quá Sài Gòn. Yêu chết mất đi thôi!

BÀI THƠ: SÀI GÒN CỦA EM

Tác giả: Mai Trúc

Sài gòn của em chợt nắng
Chênh chao hồn vắng phố đông
Sài gòn nghiêng dòng thơ đắng
Trên vòm me đẫm hương nồng
Sài gòn của em vẫn thế
Chỉ người xa khuất tầm tay
Để bồi hồi vòm ngực trẻ
Lá xanh thổn thức tuổi cây
Sài gòn anh đi đi mãi
Phố mòn đợi mỏi chân quen
Ngoảnh nhìn chặng đường xa ngái
Thoảng câu thơ cũ êm đềm
Sài gòn chặng đường phía trước
Nao lòng kỉ niệm ngày xưa
Me còn xanh mơ nguyện ước
Sài gòn trời chợt đổ mưa.

BÀI THƠ: MỘT THOÁNG SÀI GÒN

Tác giả: Thạch Thảo

Sài gòn chợt mưa chợt nắng
Sài gòn chợt lạ chợt quen
Sáng xanh trên vòm me thắm
Chiều mưa tí tách triền miên
Sài gòn chợt quên chợt nhớ
Sài gòn chợt khóc chợt cười
Sáng mây vắt ngang đầu phố
Chiều hoàng hôn tím giăng đầy
Sài gòn đâu mùa đổ lá
Chỉ thấy bụi nắng đỏ lừ
Sài gòn dòng xe hối hả
Mỏi mòn tìm chút hơi thu
Sài gòn có em chợt mát
Trưa nào gió thổi qua lòng
Sài gòn có anh bát ngát
Nghiêng vần thơ biếc dòng sông.

BÀI THƠ: SÀI GÒN HÔM NAY

Tác giả: Hải Yến

Sài gòn ơi ! Tự hào hát khúc ca
Yêu thành phố trẻ và yêu cuộc sống
Sài gòn của những con người năng động
Chung sức dựng xây thành phố đẹp giàu
Tám triệu người thành phố nắm tay nhau
Đưa Sài gòn lên một tầm cao mới
Ngắm những công trình, lòng người phấn khởi
Đường hầm Thủ Thiêm kết nối đông tây
Trục bắc nam – những đại lộ mới xây
Thênh thang phố xá, cây rì rào trong gió
Nhiêu Lộc- Thị Nghè uốn lượn quanh thành phố
Dòng sông xanh in bóng tháp hoa sen
Biết bao nhiêu đô thị mới mọc lên
Những cây cầu nối nhịp về thành phố
Vòng tay Sài gòn yêu thương rộng mở
Thành phố của hoa và nắng rạng ngời.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ
áo dài - saigon phố
Lễ hội áo dài trên phố đi bộ Nguyễn Huệ – TP.HCM (Ảnh: hanhphuclangthang)

BÀI THƠ: TẢN MẠN SÀI GÒN

Tác giả: Hồ Thanh

Em về phố giữa mùa hạ trắng
Có gì vui xin kể nhau nghe
Em đừng bảo Sài Gòn mưa rồi nắng
Người ngựa xe chật ních khắp vỉa hè
Bến nhà Rồng ngói xưa còn đó
Chợ Bến Thành quang gánh còn đây
Nhà thờ Đức Bà tươi son màu gạch đỏ
Những con đường rợp bóng mát hàng cây
Em ra phố đi vào lòng quận Nhất
Giữa muôn trùng cao ngất ánh phồn hoa
Em chịu khó bước vào trong hẻm nhỏ
Những ngôi nhà lụp xụp sẽ hiện ra
Bức tranh nơi dây muôn màu muôn vẻ
Bao mảnh đời bất hạnh với xa hoa
Có những kẻ ném tiền trong nghiêng ngã
Có những em thơ không cửa không nhà
Sài gòn rộng quá đi hoài không hết!
Đôi khi lạc nhau suốt mấy năm trời
Có người nói Sài gòn sao thấy ghét
Có người cười Sài gòn dễ thương ơi!
Em chê Sài gòn chợt mưa,chợt nắng
Rồi cớ sao em ở lại không đi?
Chiều thứ bảy phố phường đông vui quá
Em chưa đi đơn giản cũng là vì…?

sai gon xua - hinh anh xuaBÀI THƠ: SÀI GÒN THÀNH PHỐ TÔI YÊU

Tác giả: Hải Yến

Sài gòn thành phố tôi yêu
Bốn mùa ngập tràn ánh nắng
Phố phường đông vui tấp nập
Lời ca tiếng hát rộn ràng
Vòm me xanh ngắt mơ màng
Thổi chút nồng nàn theo gió
Nghiêng nghiêng cây xòe bóng mát
Cho Sài gòn xanh ước mơ
Nhịp sội động, vẫn nên thơ
Khi cơn mưa qua vội vã
Phút bình yên về bất chợt
Giọt mưa tí tách hiên nhà
Sài gòn ơi ! Dẫu đi xa
Lòng vẫn nhớ về thành phố
Giản dị 2 mùa mưa nắng
Tình người ấm áp nơi nơi
Sài gòn của bạn của tôi
Ta cùng dựng xây cuộc sống
Sau nắng mưa , ngàn hoa nở
Lung linh bảy sắc cầu vồng.
IMG_5633
Hồ Con Rùa – Sài Gòn (Ảnh: Ilovesaigon.net)

BÀI THƠ: SÀI GÒN CỦA ĐỜI TÔI

Tác giả: Thiện Duyên

Tôi yêu cái nắng sài gòn
Trãi vàng muôn lối tô son gót hồng
Yêu ngày mưa đổ mênh mông
Trời xanh gió mát hương nồng cỏ cây
…Cuộc đời tôi chính nơi đây
ấp ôm che chỡ tháng ngày bên tôi
Lời ru vang vọng à ơi..
Ngủ ngoan con nhé….Mẹ tôi đâu rồi????
Lòng sao chợt xót ngậm ngùi
Thương dòng lệ đắng chôn vùi tuổi thơ
Sài gòn ơi trong giấc mơ
Như hình bóng mẹ xác xơ trỡ về
Quay cuồng tiếng nhạc đam mê
Sài Gòn chìm đắm lời thề yêu đương
Ôi,,,nơi này cả tình trường
Đớn đau..mật ngọt mộng thường đời tôi
Sài Gòn ơi…..Sài Gòn ơi…..
Một đời gắn bó bên tôi Sài Gòn..

BÀI THƠ: TRẦM TƯ

Tác giả: Batbinh Ho

Giữa nhộn nhịp sao hồn quạnh vắng ?
Nhấp cà phê nghe đắng bờ môi
Hỡi người có nhớ về tôi
Dấu iu kỉ niệm xa xôi phương nào ?!
Sài Gòn phố ồn ào náo nhiệt
Phiến tỳnh xưa biền biệt sơn khê
Nửa đời hoang hoải u mê
Giờ phơi chữ mộng tái tê riêng mình !
Bóng khắc khoải chờ hình trở lại
Cõi lòng thêm quằn quại cuồng si
Phải chi đừng nói từ ly
Trái tim đâu vỡ rèm mi đâu sầu
Uống cạn hết nát nhầu trong cốc
Hất niềm đau lăn lốc vào thơ
Một mình bấu nỗi bơ vơ
Trầm tư mắt thả ngẩn ngơ ra đường.

BÀI THƠ: SÀI GÒN PHỐ CHIỀU NAY

Tác giả: Batbinh HO

Sài Gòn phố chiều nay hồn lẻ bóng
Thả gót buồn giữa cuộc sống phồn hoa
Nhìn lại ta , đã thật sự quá già !
Năm mươi mốt , đâu phải là tuổi trẻ !
Sài Gòn phố chiều nay hồn lặng lẽ
Góc quán kia nơi hai kẻ chờ nhau
Những đón đưa của hò hẹn thuở nào
Ôi kỷ niệm ! Đang dâng trào đáy dạ
Sài Gòn phố chiều nay sao xa lạ
Ngắm đường xe , ngắm thiên hạ đông vui
Nhấp cà phê trong chát đắng ngậm ngùi
Mong ai níu thời gian lùi trở lại
Sài Gòn phố chiều nay : miền thực tại
Nốc rượu nồng như điên dại cuồng ngông
Nhớ về em mà tan nát cõi lòng
Thầm khấn nguyện ngày xưa vòng trở lại…

BÀI THƠ: CÀ PHÊ CHIỀU THỨ 7

Tác giả: Dũng Bùi Trần

Lấm bụi đường trên những nẻo không em
Bước khập khễnh mà bóng hình xa vắng
Chợt bàn chân vô tình khuyên đứng lặng
Người xa rồi chỉ còn thoáng miên man
Tưởng bình yên trong bão tố trần gian
Nên vừa gặp đã đem tình trao vội
Đâu hiểu rằng đời nhuốm màu gian dối
Biến yêu thương nhẹ tựa sợi tơ mành.
Ta ngỡ rằng khoảng trời ấy màu xanh
Xanh mây nắng,thảo nguyên đồng xanh gió
Xanh dòng sông uốn quanh triền đê cỏ
Đượm câu hò ơ..!! xanh ngát lũy tre.
Em nói rằng: Yêu chẳng phải hẹn thề
Bên nhau rồi sẽ chẳng cần ai nữa
Nào ngờ đâu trái tim nhiều ngăn chứa
Bóng hình tôi không chỗ chứa trong em
Lúc mới quen,người trao phút êm đềm
Lời dịu dàng như mây chiều dịu mát
Để một ngày tôi biết đời nắng nhạt
Bởi nụ hôn luôn khao khát : Dối lừa.
Người theo người,thu vẫn nắng như xưa
Chỉ lòng ta thêm nỗi buồn man mác
Vẫn hiểu duyên gửi nhầm nên lưu lạc
Tóc phai màu, ánh mắt khuất yêu thương.
Ta ngồi đây – Cà phê đắng – Không đường.

BÀI THƠ: LY CÀ PHÊ ĐẮNG

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Mùa đông gió lạnh đìu hiu
Một mình ngồi nơi quán nhỏ
Trong lòng chợt thấy cô liêu
Nhìn dòng người đi trên phố
Dáng ai đang bước liêu xiêu
Tóc dài vương bay trong gió
Ly cà phê nhỏ giọt đều
Lòng anh nhớ về em đó
Một thời mình đã từng yêu
Không biết giờ em có nhớ
Quán cà phê những buổi chiều
Kề bên nghe từng hơi thở
Hai đứa thương nhau thật nhiều
Nụ hôn bờ môi thắm đỏ
Em dễ thương lại yêu kiều
Lời yêu em anh đã ngỏ
Tình ta như một cánh diều
Bay vi vu trên đồng cỏ
Tình đầu cất cánh phiêu diêu
Ngờ đâu giờ đây dang dở
Xin em hãy nhớ một điều
Khi tình đôi ta trắc trở
Anh thương em biết bao nhiêu
Mong kiếp sau mình gắn bó.

BÀI THƠ: CÀ PHÊ MƯA

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Một mình một bóng một cà phê
Quán vắng đêm mưa giăng lối về
Giọt mưa bong bóng rơi chìm nổi
Chờ cho mưa tạnh lạnh mỏi mê.
Từng giọt cà phê chầm chậm rơi
Đắng tận bờ môi đắng tận lòng
Riêng một góc nhỏ em trơ trọi
Mưa bay ngoài trời em chơi vơi.
Tiếng nhạc đêm mưa buồn ảo não
Hai vì sao lạc tiễn người đi
Kể chuyện đêm mưa áo ướt nhàu
Tàu đêm năm cũ có nhớ nhau.
Hớp ngụm cà phê đọng bờ môi
Lạnh lẽo bên tôi một chỗ ngồi
Khuấy đều cho đắng như tan chảy
Thấm thía cà phê đêm mưa rơi.

LEAVE A REPLY